Lời Dối Trá Của Con Rắn
Con rắn dựng lại một điều cấm thành một sự ganh ghét, và cả người nữ lẫn người nam đều ăn. Điều xảy ra sau đó không phải là cái chết tức khắc, mà là sự ẩn trốn, đổ lỗi, đau đớn khi sinh nở và trong lao nhọc, cùng sự lưu đày khỏi khu vườn — thế mà Cha chúng ta vẫn mặc áo cho họ trước khi họ ra đi.
3 1Con rắn xảo quyệt hơn mọi loài thú đồng mà Cha chúng ta đã dựng nên. Nó hỏi người nữ: “Có thật Đức Chúa Trời phán rằng các ngươi không được ăn trái của bất cứ cây nào trong vườn chăng?” a a v1 Đã khước từ Cha chúng ta, con rắn miêu tả lại Ngài như một vị thần xa cách, keo kẹt — lời dối trá nền tảng che giấu tấm lòng của Cha khỏi con cái Ngài.
2Người nữ nói với con rắn: “Chúng tôi được ăn trái của các cây trong vườn, 3Nhưng Đức Chúa Trời có phán: ‘Các ngươi đừng ăn trái của cây ở giữa vườn, cũng đừng đụng đến, kẻo các ngươi phải chết.’”
4Nhưng con rắn nói với người nữ: “Chắc chắn các ngươi sẽ không chết đâu. 5Vì Đức Chúa Trời biết rằng ngày nào các ngươi ăn trái ấy, mắt các ngươi sẽ mở ra, và các ngươi sẽ giống như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác.” b b v5 Từ Sáng Thế Ký 3:1, con rắn đã nói dối rằng Đức Chúa Trời là một vị thần xa cách, không tương giao — chứ không phải người Cha thân mật mà Ngài thật sự là.
6Người nữ thấy trái của cây ấy tốt để ăn, đẹp mắt, và đáng ao ước để mở mang trí khôn. Bà hái trái ấy, ăn, rồi trao cho chồng đang ở với mình, và ông cũng ăn. 7Bấy giờ mắt cả hai đều mở ra, và họ biết mình đang trần truồng; họ kết lá vả lại với nhau và làm khố che thân.
8Họ nghe tiếng Cha chúng ta đi trong vườn lúc trời mát trong ngày, nên A-đam và vợ ẩn mình khỏi mặt Ngài giữa các cây trong vườn.
9Nhưng Cha chúng ta gọi A-đam và phán với ông: “Con ở đâu?”
10Ông thưa: “Con nghe tiếng Cha trong vườn thì sợ, vì con trần truồng, nên con ẩn mình.”
11Cha chúng ta phán: “Ai đã bảo con rằng con trần truồng? Có phải con đã ăn trái của cây mà Cha cấm con ăn chăng?”
12A-đam thưa: “Người nữ mà Cha đặt ở với con đã trao cho con trái của cây ấy, và con đã ăn.”
13Rồi Cha chúng ta hỏi người nữ: “Con đã làm gì vậy?” Bà thưa: “Con rắn đã lừa dối con, và con đã ăn.”
14Vậy Cha chúng ta phán với con rắn: “Vì ngươi đã làm điều này, ngươi bị rủa sả hơn mọi loài súc vật và hơn mọi loài thú đồng; ngươi sẽ bò bằng bụng, ngươi sẽ đi, và ăn bụi đất trọn đời ngươi. 15Ta sẽ đặt sự thù nghịch giữa ngươi và người nữ, giữa dòng dõi ngươi và dòng dõi người nữ; Người sẽ giày đạp đầu ngươi, còn ngươi sẽ cắn gót chân Người.” c c v15 Ngay từ lời hứa đầu tiên sau khi loài người sa ngã, Cha chúng ta đã chỉ về Jêsus — dòng dõi sẽ giày đạp đầu con rắn và giải cứu con cái Ngài.
16Ngài phán với người nữ: “Ta sẽ tăng thêm nhiều nỗi đau đớn khi con thai nghén; con sẽ đau đớn mà sinh con cái. Con sẽ ước ao chồng con, và chồng sẽ cai trị con.”
17Còn với A-đam, Ngài phán: “Vì con đã nghe theo lời vợ và ăn trái của cây mà Ta đã truyền dặn con rằng: ‘Con không được ăn trái ấy,’ nên đất bị rủa sả vì con; con sẽ phải khổ nhọc mà kiếm ăn từ đất trọn đời con. 18Đất sẽ sinh chông gai và tật lê cho con, và con sẽ ăn rau cỏ ngoài đồng. 19Con phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi con trở về với đất, vì con được lấy ra từ đất; bởi con là bụi đất, và con sẽ trở về với bụi đất.”
20A-đam đặt tên vợ mình là Ê-va, vì bà sẽ trở nên mẹ của cả loài người đang sống. d d v20 Tên Ê-va có nghĩa là “sự sống” — bà là mẹ của cả loài người đang sống.
21Cha chúng ta làm những chiếc áo bằng da cho A-đam và vợ ông, rồi mặc cho họ. e e v21 Sau khi họ vấp ngã, Cha chúng ta ban cho con cái Ngài một tấm áo che thân tốt hơn tấm họ tự làm cho mình — bức tranh đầu tiên về tấm lòng của Cha muốn khoác cho họ điều mà chỉ mình Ngài mới có thể ban.
22Rồi Cha chúng ta phán: “Kìa, loài người đã trở nên giống một trong chúng ta, biết điều thiện và điều ác. Nay, kẻo nó lại đưa tay hái cả trái của cây sự sống mà ăn và sống mãi mãi.”
23Vậy Cha chúng ta đuổi loài người ra khỏi vườn Ê-đen để cày cấy đất mà từ đó nó được lấy ra. 24Ngài đuổi loài người ra, rồi đặt các chê-ru-bim và một thanh gươm chói lòa xoay khắp mọi phía ở phía đông vườn Ê-đen, để canh giữ con đường đến cây sự sống. f f v24 Các chê-ru-bim trong Kinh Thánh không phải là những hình thiên thần nhỏ bé trong nghệ thuật Phục Hưng, mà là những đấng canh giữ đầy quyền năng trên trời mà Cha chúng ta giao cho để bảo vệ con đường thánh trở về sự sống.