Tình yêu dạt dào của Ma-ri
Ma-ri đổ dầu thơm đáng giá một năm tiền công lên chân Jêsus, và Giu-đa phản đối. Đám đông vẫy lá cọ chào một vị vua cưỡi lừa. Khi mấy người Hy Lạp xin gặp Ngài, Ngài nói về một hạt lúa mì phải chết đi, và Cha Ngài đáp lời từ trời.
12 1Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Jêsus đến làng Bê-tha-ni, nơi La-xa-rơ, người mà Jêsus đã khiến sống lại từ cõi chết, đang sống. 2Tại đó, người ta dọn một bữa tiệc thết đãi Ngài; Ma-thê phục vụ, còn La-xa-rơ là một trong những người ngồi bàn với Ngài. 3Ma-ri lấy khoảng nửa lít dầu thơm cam tùng nguyên chất, rất đắt tiền, xức chân Jêsus, rồi lấy tóc mình lau chân Ngài. Cả nhà thơm ngát mùi dầu.
4Nhưng Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, một trong các môn đồ của Ngài, là kẻ sắp phản Ngài, nói rằng: 5“Sao không bán dầu thơm này lấy khoảng tiền công một năm để giúp người nghèo?” 6Hắn nói vậy không phải vì lo cho người nghèo, mà vì hắn là kẻ trộm; hắn giữ túi tiền và thường lấy những gì bỏ vào trong đó.
7Vậy Jêsus phán: “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ điều này cho ngày an táng ta.” 8“Người nghèo thì lúc nào các ngươi cũng có ở giữa mình, nhưng các ngươi sẽ không có ta luôn đâu.”
9Một đám đông người Do Thái biết Jêsus đang ở đó nên kéo đến, không chỉ vì Ngài mà còn để xem La-xa-rơ, người Ngài đã khiến sống lại từ cõi chết. 10Vì vậy, các thầy tế lễ cả tính giết luôn cả La-xa-rơ, 11bởi vì do cớ ông mà nhiều người Do Thái đã lìa bỏ họ và tin nơi Jêsus.
Vua ngự đến
12Hôm sau, đám đông lớn đến dự lễ nghe tin Jêsus đang đến thành Giê-ru-sa-lem. 13Họ cầm những nhành lá kè ra đón Ngài, reo lên: “Hô-sa-na! Phước cho Đấng nhân danh Cha chúng ta mà đến — Vua của Y-sơ-ra-ên!” a a v13 Hô-sa-na nghĩa là “Xin cứu ngay bây giờ!” — tiếng reo của đám đông trích từ Thi Thiên 118 khi họ nghênh đón Jêsus là Vua hằng mong đợi từ lâu.
14Jêsus tìm được một con lừa con và cưỡi lên, đúng như lời đã chép: 15“Hỡi con gái Si-ôn, đừng sợ; kìa, Vua ngươi đang đến, ngồi trên lừa con.” 16Lúc đầu, các môn đồ Ngài không hiểu những điều này; nhưng khi Jêsus được vinh hiển, họ mới nhớ lại rằng những điều này đã được chép về Ngài, và người ta đã làm những điều ấy cho Ngài. 17Đám đông ở với Ngài khi Ngài gọi La-xa-rơ ra khỏi mộ và khiến ông sống lại từ cõi chết cứ làm chứng mãi. 18Đám đông ra đón Ngài vì nghe rằng Ngài đã làm dấu lạ này. 19Vậy nên người Pha-ri-si bảo nhau: “Các ngươi thấy chưa, chẳng làm được gì cả — cả thế gian đã chạy theo người ấy rồi.”
Người Hy Lạp tìm kiếm Jêsus
20Bấy giờ, trong số những người lên thờ phượng trong kỳ lễ có mấy người Hy Lạp. 21Những người này đến với Phi-líp, quê ở Bết-sai-đa thuộc miền Ga-li-lê, và thưa rằng: “Thưa ông, chúng tôi muốn gặp Jêsus.” 22Phi-líp đi thưa với Anh-rê; rồi Anh-rê và Phi-líp đến thưa với Jêsus.
23Jêsus đáp: “Giờ đã đến để Con Người được vinh hiển.” 24“Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu một hạt lúa mì không rơi xuống đất và chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; nhưng nếu chết đi, nó kết được nhiều hạt.” 25“Ai yêu mạng sống mình thì mất nó; còn ai ghét mạng sống mình trong thế gian này thì giữ được nó cho sự sống đời đời.” 26Ai phục vụ ta thì phải theo ta, để đầy tớ ta cũng ở nơi ta ở. Ai phục vụ ta, Cha ta sẽ tôn trọng người ấy.
27“Bây giờ linh hồn ta bối rối. Ta sẽ nói gì đây — ‘Cha ơi, xin cứu Con khỏi giờ này’? Nhưng chính vì điều này mà ta đã đến giờ này. Cha ơi, xin làm vinh hiển danh Cha.” 28Bấy giờ có tiếng từ trời phán: “Ta đã làm vinh hiển rồi, và ta sẽ còn làm vinh hiển nữa.”
29Đám đông đứng đó nghe tiếng ấy thì nói rằng có sấm; những người khác lại nói có thiên sứ phán với Ngài.
30Jêsus phán: “Tiếng ấy đến vì các ngươi, chứ không phải vì ta.” 31“Bây giờ là lúc thế gian này bị phán xét; bây giờ kẻ cầm quyền thế gian này sẽ bị đuổi ra.” 32“Còn ta, khi ta được treo lên khỏi đất, ta sẽ kéo mọi người đến cùng ta.”
33Ngài phán điều này để chỉ ra Ngài sẽ chết cách nào.
34Đám đông đáp: “Chúng tôi nghe từ luật pháp rằng Đấng Christ còn đời đời. Sao ông lại nói Con Người phải bị treo lên? Con Người này là ai?”
35Vậy Jêsus phán: “Ánh sáng còn ở với các ngươi ít lâu nữa thôi. Hãy bước đi khi các ngươi còn ánh sáng, để bóng tối không chụp lấy các ngươi. Ai bước đi trong bóng tối thì không biết mình đi đâu.” 36“Đang khi các ngươi còn ánh sáng, hãy tin nơi ánh sáng, để các ngươi trở nên con của ánh sáng.” Nói xong những lời này, Jêsus lìa khỏi và ẩn mình khỏi họ.
Hãy bước đi khi còn ánh sáng
37Dù Ngài đã làm bao nhiêu dấu lạ trước mặt họ, họ vẫn không chịu tin Ngài, 38để ứng nghiệm lời tiên tri Ê-sai đã nói: “Cha ơi, ai đã tin điều chúng con rao giảng? Và cánh tay của Cha chúng ta đã được tỏ ra cho ai?”
39Đây là lý do họ không thể tin, vì Ê-sai lại nói rằng: 40“Ngài đã làm mù mắt họ và làm chai cứng lòng họ, để họ không thấy được bằng mắt, không hiểu được bằng lòng, và không quay trở lại — để ta chữa lành cho họ.”
41Ê-sai nói những điều này vì ông đã thấy vinh quang của Jêsus và nói về Ngài. b b v41 Giăng nói rõ cho chúng ta: khi Ê-sai thấy ngai trong đền thờ và các sê-ra-phim tung hô “Thánh thay, thánh thay, thánh thay,” ông đang thấy vinh quang của Jêsus. 42Dù vậy, ngay cả trong hàng lãnh đạo cũng có nhiều người tin Ngài, nhưng họ không dám thừa nhận vì sợ người Pha-ri-si, để khỏi bị đuổi khỏi nhà hội. 43vì họ chuộng vinh quang đến từ loài người hơn vinh quang đến từ Cha chúng ta.
44Jêsus kêu lên: “Ai tin ta thì không chỉ tin ta, mà còn tin Đấng đã sai ta.” 45“Và ai thấy ta là thấy Đấng đã sai ta.” 46Ta đã đến thế gian như ánh sáng, để ai tin ta thì không ở trong bóng tối. 47Nếu ai nghe lời ta mà không vâng giữ, thì ta không xét đoán người ấy — ta đến không phải để xét đoán thế gian, mà để cứu thế gian. 48“Ai chối bỏ ta và không nhận lấy lời ta thì đã có một đấng xét đoán: chính lời ta đã phán sẽ xét đoán người ấy trong ngày cuối cùng.” 49“Ta không tự mình nói ra; nhưng chính Đức Chúa Cha, Đấng đã sai ta, đã truyền cho ta phải nói gì và nói thế nào.” 50Ta biết điều răn của Ngài là sự sống đời đời, nên ta chỉ nói những gì Đức Chúa Cha đã bảo ta nói.