Giờ của Ngài chưa đến
Tại Lễ Lều Tạm, Jêsus dạy dỗ công khai, nói rằng sự dạy dỗ ấy là của Cha Ngài chứ không phải của riêng Ngài, trong khi các nhà lãnh đạo tìm cách giết Ngài và đám đông tranh cãi về gốc gác của Ngài. Ngài gọi những ai khát hãy đến uống. Bọn lính trở về tay không.
7 1Sau đó, Đức Chúa Jêsus đi khắp miền Ga-li-lê, vì Ngài không muốn vào miền Giu-đê, bởi các nhà lãnh đạo Do Thái ở đó đang tìm cơ hội để giết Ngài. 2Nhưng Lễ Lều Tạm của người Do Thái đã gần đến. a a v2 Lễ Lều Tạm là một kỳ lễ mùa thu kéo dài một tuần, khi dân Y-sơ-ra-ên sống trong những chiếc lều tạm, để tưởng nhớ những năm tháng trong hoang mạc. 3Anh em Ngài nói với Ngài: “Anh hãy rời khỏi đây mà đến miền Giu-đê, để các môn đồ của anh cũng thấy những việc anh làm. 4Không ai muốn được nhiều người biết đến mà lại giấu giếm việc mình làm. Nếu anh làm những việc này, hãy tỏ mình ra cho thế gian.” 5Vì ngay cả anh em Ngài cũng không tin Ngài.
6Vậy, Đức Chúa Jêsus nói với họ: “Thời điểm của Ta chưa đến, nhưng đối với các em thì lúc nào cũng thuận tiện. 7Thế gian không thể ghét các em, nhưng nó ghét Ta, vì Ta làm chứng rằng công việc của nó là xấu xa. 8Các em hãy lên dự lễ đi; Ta chưa lên dự lễ này, vì thời điểm của Ta chưa trọn.”
9Sau khi nói những điều này, Ngài ở lại miền Ga-li-lê. 10Sau khi anh em Ngài đã lên dự lễ, thì chính Ngài cũng lên, không công khai, mà kín đáo.
11Vậy, các nhà lãnh đạo Do Thái tìm Ngài trong kỳ lễ và hỏi: “Ông ấy ở đâu?” 12Trong đám đông có nhiều lời bàn tán về Ngài: người thì nói: “Ông ấy là người tốt,” kẻ khác lại nói: “Không, ông ta mê hoặc đám đông.” 13Tuy nhiên, không ai dám công khai nói về Ngài, vì sợ các nhà lãnh đạo Do Thái. 14Vào khoảng giữa kỳ lễ, Đức Chúa Jêsus lên đền thờ và bắt đầu giảng dạy.
15Các nhà lãnh đạo Do Thái kinh ngạc và hỏi: “Người này không được học hành, làm sao biết nhiều như vậy?”
16Đức Chúa Jêsus đáp: “Đạo lý Ta dạy không phải của Ta, mà đến từ Đấng đã sai Ta. 17Ai muốn làm theo ý muốn của Cha chúng ta thì sẽ biết đạo lý này đến từ Cha Ta hay Ta tự mình nói ra. 18Ai tự mình nói thì tìm vinh quang cho chính mình, nhưng ai tìm vinh quang cho Đấng đã sai mình thì là người chân thật, trong lòng không có điều dối trá. 19Chẳng phải Môi-se đã ban luật pháp cho các ngươi sao? Thế mà không một ai trong các ngươi giữ luật pháp. Sao các ngươi lại tìm cách giết Ta?”
20Đám đông trả lời: “Ông bị quỷ ám rồi! Ai tìm cách giết ông chứ?”
21Đức Chúa Jêsus đáp: “Ta làm một việc mà tất cả các ngươi đều kinh ngạc. 22Môi-se đã ban cho các ngươi phép cắt bì — thật ra không phải bởi Môi-se, mà bởi các tổ phụ — và các ngươi làm phép cắt bì cho người ta trong ngày Sa-bát. 23Nếu một người chịu cắt bì trong ngày Sa-bát để luật pháp Môi-se khỏi bị vi phạm, thì tại sao các ngươi lại giận Ta vì đã chữa lành toàn thân một người trong ngày Sa-bát? 24Đừng xét đoán theo bề ngoài, nhưng hãy xét đoán cho công minh.”
Ngài đến từ đâu?
25Bấy giờ, vài người ở Giê-ru-sa-lem nói: “Đây chẳng phải là người mà họ đang tìm cách giết sao? 26Thế mà kìa, ông ấy nói công khai mà họ chẳng nói gì với ông cả. Chẳng lẽ các nhà cầm quyền đã thật sự nhận biết đây là Đấng Christ sao? 27Nhưng chúng ta biết người này đến từ đâu; còn khi Đấng Christ đến thì chẳng ai biết Ngài đến từ đâu.”
28Bấy giờ, Đức Chúa Jêsus đang giảng dạy trong đền thờ, kêu lớn: “Các ngươi vừa biết Ta, lại vừa biết Ta từ đâu đến. Thế nhưng Ta không tự mình mà đến; Đấng đã sai Ta là chân thật, mà các ngươi không biết Ngài. 29Ta biết Ngài, vì Ta từ Ngài mà đến, và chính Ngài đã sai Ta.”
30Vậy, họ tìm cách bắt Ngài, nhưng không ai tra tay trên Ngài, vì giờ của Ngài chưa đến. 31Nhưng trong đám đông có nhiều người tin Ngài và nói: “Khi Đấng Christ đến, liệu Ngài có làm nhiều dấu lạ hơn người này đã làm không?” 32Người Pha-ri-si nghe đám đông bàn tán về Ngài như vậy, nên các thầy tế lễ cả và người Pha-ri-si sai lính canh đền thờ đi bắt Ngài.
33Vậy, Đức Chúa Jêsus nói: “Ta còn ở với các ngươi ít lâu nữa, rồi Ta sẽ về cùng Đấng đã sai Ta. 34Các ngươi sẽ tìm Ta mà không gặp; nơi Ta ở, các ngươi không thể đến được.”
35Các nhà lãnh đạo Do Thái hỏi nhau: “Ông ấy định đi đâu mà chúng ta sẽ không tìm được? Chẳng lẽ ông ta định đến với những người của chúng ta đang tản lạc giữa dân Hi Lạp để dạy dỗ người Hi Lạp sao?
36Câu ông ấy nói: ‘Các ngươi sẽ tìm Ta mà không gặp,’ và ‘Nơi Ta ở, các ngươi không thể đến được,’ có nghĩa là gì?”
37Vào ngày cuối cùng, là ngày trọng thể của kỳ lễ, Đức Chúa Jêsus đứng dậy và kêu lớn: “Người nào khát, hãy đến cùng Ta mà uống. 38Ai tin Ta thì, như Kinh Thánh đã nói, từ trong lòng người ấy sẽ tuôn chảy những dòng sông nước sống.”
39Ngài nói điều này về Đức Thánh Linh mà những người tin Ngài sẽ nhận được; lúc ấy Thánh Linh chưa được ban xuống, vì Đức Chúa Jêsus chưa được vinh hiển.
40Khi nghe những lời này, vài người trong đám đông nói: “Người này thật là Đấng tiên tri.” 41Người khác nói: “Đây là Đấng Christ.” Nhưng có người lại hỏi: “Đấng Christ lại đến từ miền Ga-li-lê sao? 42Chẳng phải Kinh Thánh đã nói rằng Đấng Christ đến từ dòng dõi Đa-vít và từ Bết-lê-hem, làng của Đa-vít sao?” 43Vậy, đám đông chia rẽ nhau vì Ngài. 44Có mấy người trong bọn họ muốn bắt Ngài, nhưng không ai tra tay trên Ngài.
45Vậy, bọn lính canh đền thờ trở về với các thầy tế lễ cả và người Pha-ri-si; họ hỏi: “Sao các anh không giải ông ấy về đây?”
46Bọn lính đáp: “Chưa hề có ai nói như người này.”
47Người Pha-ri-si nói lại: “Cả các anh cũng bị lừa dối rồi sao? 48Có một nhà cầm quyền hoặc một người Pha-ri-si nào đã tin ông ta chăng? 49Còn đám dân này, những kẻ chẳng biết gì về luật pháp — họ đáng bị nguyền rủa!”
50Ni-cô-đem, người đã đến với Đức Chúa Jêsus trước đây và cũng là một người trong bọn họ, hỏi họ: 51“Luật pháp chúng ta có kết án một người trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?”
52Họ đáp: “Cả ông cũng là người Ga-li-lê sao? Hãy tra cứu mà xem: chẳng có nhà tiên tri nào dấy lên từ miền Ga-li-lê cả.”
53Rồi ai nấy đều trở về nhà mình,