Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ê-díp-tô
Cuộc xuất Ai Cập được kể gần như một màn hài: biển vừa nhìn thấy liền chạy trốn, sông Giô-đanh chảy ngược, các núi nhảy như chiên đực. Rồi thi thiên chất vấn chúng — cớ sao ngươi chạy trốn? — và để câu trả lời là sự hiện diện của Cha chúng ta, Đấng đã biến đá ra nước.
114 1Khi Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ê-díp-tô, nhà Gia-cốp lìa khỏi một dân nói tiếng lạ, 2Giu-đa trở thành nơi thánh của Cha chúng ta, Y-sơ-ra-ên thành lãnh thổ của Ngài.
3Biển thấy vậy liền chạy trốn; sông Giô-đanh chảy ngược dòng. 4Các núi nhảy như chiên đực, các đồi như chiên con.
5Hỡi biển, vì sao ngươi chạy trốn? Hỡi sông Giô-đanh, vì sao ngươi chảy ngược dòng? 6Hỡi các núi, vì sao các ngươi nhảy như chiên đực? Hỡi các đồi, vì sao như chiên con?
7Hỡi đất, hãy run rẩy trước mặt Cha Chủ Tể, trước mặt Cha chúng ta của Gia-cốp, 8Đấng đã biến hòn đá thành ao nước, đá lửa thành suối nước tuôn trào.