Bài ca đi lên từng bậc.
Một khách lữ hành chán ngán vì sống giữa những người đáp lại lời nói hòa bình của ông bằng chiến tranh. Ông than với Cha chúng ta về những lưỡi dối trá, được đáp lại bằng hình ảnh mũi tên của dũng sĩ và than lửa đỏ, rồi gọi tên chốn lưu lạc của mình: Mê-siếc, các trại của Kê-đa.
120 1Trong cơn hoạn nạn, con kêu cầu Cha chúng ta, và Ngài đã đáp lời con.
2Lạy Cha con, xin giải cứu con khỏi môi dối trá, khỏi lưỡi lừa gạt. 3Cha chúng ta sẽ ban gì cho ngươi, và còn thêm cho ngươi điều gì nữa, hỡi lưỡi lừa gạt? 4Của dũng sĩ, là những mũi tên nhọn, cùng với than lửa hồng của cây giếng giếng. a a v4 Cây giếng giếng là một loại cây bụi sa mạc mà than của nó cháy rất nóng và trong thời gian rất lâu.
5Khốn khổ cho con, vì con phải kiều ngụ tại Mê-siếc, vì con phải ở giữa các trại của Kê-đa! b b v5 Mê-siếc nằm xa về phía bắc và Kê-đa nằm xa về phía đông nam trong sa mạc A-ra-bi — những nơi ở hai đầu đối nghịch của thế giới được biết đến, được nêu chung với nhau để phác họa cuộc sống bị vây quanh bởi những kẻ xa lạ thù nghịch. 6Đã quá lâu con phải sống giữa những kẻ ghét hòa bình. 7Con muốn hòa bình; nhưng khi con lên tiếng, họ lại muốn chiến tranh.