Bài ca sống còn của Y-sơ-ra-ên
Bài ca đi lên từng bậc.
Y-sơ-ra-ên lên tiếng như một người sống sót mang đầy sẹo, kể về những kẻ tấn công đã cày những luống dài trên lưng mình mà vẫn không thắng được. Lời rủa xin đến là lời rủa của nhà nông: nguyện chúng như cỏ trên mái nhà, héo khô trước mùa gặt, đến nỗi không người qua đường nào dừng lại chúc phước.
129 1“Từ khi tôi còn trẻ, chúng đã bao phen áp bức tôi” — nguyện Y-sơ-ra-ên nói lên — 2“Từ khi tôi còn trẻ, chúng đã bao phen áp bức tôi, nhưng chúng chẳng thắng được tôi.” 3Các thợ cày đã cày trên lưng tôi; chúng cày những luống dài. 4Cha chúng ta là công chính; Ngài đã cắt đứt dây trói của kẻ ác.
5Nguyện tất cả những kẻ ghét Si-ôn đều bị hổ thẹn và lui lại. 6Nguyện chúng như cỏ trên mái nhà, khô héo trước khi lớn lên, 7thứ cỏ mà người gặt không thể vốc đầy tay, người bó lúa cũng chẳng ôm đầy cánh tay, 8còn những người qua đường chẳng nói: “Nguyện phước lành của Cha chúng ta ở trên các ngươi! Chúng tôi chúc phước cho các ngươi trong danh Cha chúng ta.”