Sự chối bỏ của kẻ ngu dại
Cho nhạc trưởng. Thi Thiên của Đa-vít.
Lời kẻ ngu dại nói rằng chẳng có Đức Chúa Trời được xem là chuyện thực hành, không phải lý thuyết. Cha chúng ta dò xét cả nhân loại để tìm một người thông sáng mà chẳng thấy ai. Những kẻ nuốt dân Ngài gặp cơn kinh hoàng bất ngờ; thi thiên khép lại với niềm mong mỏi sự cứu rỗi đến từ Si-ôn.
14 1Kẻ ngu dại nói trong lòng rằng: “Chẳng có Đức Chúa Trời.” Chúng đều bại hoại, việc làm của chúng thật gớm ghiếc; chẳng có ai làm điều lành.
2Cha chúng ta từ trên trời nhìn xuống con cái loài người, để xem có ai thông sáng, có ai tìm kiếm Ngài chăng. 3Chúng thảy đều lầm lạc; cùng nhau trở nên bại hoại; chẳng có ai làm điều lành, dù một người cũng không.
4Chẳng lẽ những kẻ làm ác chẳng biết chi sao, chúng nuốt dân ta như ăn bánh, và chẳng bao giờ kêu cầu Cha chúng ta? 5Kìa, chúng bị nỗi kinh khiếp bao trùm, vì Cha chúng ta ở cùng dòng dõi người công chính. 6Hỡi những kẻ làm ác, các ngươi muốn làm hỏng mưu định của người nghèo khổ, nhưng Cha chúng ta là nơi nương náu của người.
7Ôi, ước gì sự cứu rỗi của Y-sơ-ra-ên đến từ Si-ôn! Khi Cha chúng ta phục hồi cơ nghiệp của dân Ngài, thì Gia-cốp sẽ mừng rỡ, Y-sơ-ra-ên sẽ vui vẻ.