Ha-lê-lu-gia
Bài thi thiên cuối cùng là một tràng ngợi khen khép lại dâng lên Cha chúng ta — nơi thánh và bầu trời, kèn sừng chiên, đàn hạc, trống cơm, đàn dây, sáo và hai loại chập chỏa — không một lời biện luận, không một lời cầu xin. Điều kiện duy nhất được nêu ra là hơi thở.
150 1Ha-lê-lu-gia! Hãy ca ngợi Cha chúng ta trong nơi thánh Ngài; hãy ca ngợi Ngài trong bầu trời quyền năng của Ngài. 2Hãy ca ngợi Ngài vì những việc quyền năng của Ngài; hãy ca ngợi Ngài tùy theo sự cao cả vô biên của Ngài. 3Hãy ca ngợi Ngài bằng tiếng kèn sừng chiên; hãy ca ngợi Ngài bằng đàn hạc và đàn lia. a a v3 Kèn sừng chiên (shofar) là loại kèn làm bằng sừng chiên đực được thổi lên trong các kỳ lễ và các buổi nhóm họp của Y-sơ-ra-ên — tiếng kèn ấy kêu gọi dân chúng chú tâm trước mặt Cha chúng ta. 4Hãy ca ngợi Ngài bằng trống cơm và điệu nhảy múa; hãy ca ngợi Ngài bằng đàn dây và ống sáo. 5Hãy ca ngợi Ngài bằng chập chỏa vang rền; hãy ca ngợi Ngài bằng chập chỏa vang lừng. 6Nguyện mọi vật có hơi thở đều ca ngợi Cha chúng ta. Ha-lê-lu-gia!