Cha tôi, Đấng Chăn Giữ tôi
Thi thiên của Đa-vít.
Đa-vít người chăn chiên viết về việc được làm con: được cho ăn, cho uống, được đem về khi linh hồn mỏi mòn, được dẫn qua trũng bóng chết mà không sợ hãi, rồi được ngồi nơi bàn tiệc dọn ra trước mặt kẻ thù. Ơn lành không chỉ theo sau ông — nó đuổi theo ông.
23 1Cha tôi là Đấng chăn giữ tôi; tôi chẳng thiếu thốn gì. 2Nơi đồng cỏ xanh tươi Ngài khiến tôi an nghỉ; Ngài dẫn tôi đến bên dòng nước bình lặng. 3Ngài phục hồi linh hồn tôi; Ngài dẫn tôi vào các lối công chính vì cớ danh Ngài. 4Dù tôi đi qua thung lũng bóng chết, tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào, vì Ngài ở cùng tôi; cây trượng và cây gậy của Ngài an ủi tôi. 5Ngài dọn bàn cho tôi trước mặt tôi, ngay trước mặt kẻ thù nghịch tôi; Ngài xức dầu cho đầu tôi; chén tôi đầy tràn. 6Thật vậy, phước lành và tình yêu chẳng hề dứt sẽ theo đuổi tôi trọn đời, và tôi sẽ ở trong nhà của Cha tôi mãi mãi.