Vầng Đá của con ơi, xin đừng nín lặng
Thơ của Đa-vít.
Nỗi sợ của Đa-vít là sự im lặng: nếu Cha ông, Vầng Đá của ông, không đáp lời, thì ông đã ở giữa những kẻ chết rồi. Ông xin đừng bị lôi đi cùng những kẻ nói lời thân thiện mà giấu điều ác trong lòng. Đến giữa bài, ông được nghe, và lời cầu nguyện trở thành lời cảm tạ.
28 1Lạy Cha của con, con kêu cầu Cha; Vầng Đá của con ơi, xin đừng làm ngơ với con, vì nếu Cha nín lặng với con, con sẽ trở nên giống như những kẻ đi xuống huyệt mả.
2Xin nghe lời con nài xin thương xót khi con kêu cầu Cha giúp đỡ, khi con giơ tay lên hướng về nơi thánh của Cha.
3Xin đừng lôi con đi chung với kẻ ác, với những kẻ làm điều dữ, là những kẻ nói lời thân thiện với người lân cận trong khi lòng chúng đầy điều gian ác. 4Xin báo trả chúng tùy theo việc chúng làm, tùy theo những hành động gian ác của chúng; xin báo trả chúng tùy theo công việc của tay chúng; xin khiến điều chúng đáng chịu đổ lại trên chúng. 5Bởi vì chúng chẳng đoái hoài gì đến các công việc của Cha con hay đến công việc của tay Ngài, nên Ngài sẽ phá đổ chúng và chẳng bao giờ xây chúng lên nữa.
6Đáng chúc tụng Cha chúng ta, vì Ngài đã nghe lời con nài xin thương xót. 7Cha con là sức lực và là thuẫn đỡ của con; lòng con tin cậy nơi Ngài, và con được giúp đỡ. Lòng con nhảy mừng, và con dùng bài ca của con mà cảm tạ Ngài.
8Cha con là sức lực của dân Ngài; Ngài là đồn lũy cứu rỗi của người được xức dầu của Ngài. 9Xin cứu dân của Cha và ban phước cho cơ nghiệp của Cha; xin chăn dắt họ và bồng ẵm họ đời đời.