Bài Ca Cung Hiến
Thi Thiên. Bài ca dùng trong lễ cung hiến đền thờ. Của Đa-vít.
Được viết cho một lễ cung hiến sau khi được chữa lành. Đa-vít thừa nhận rằng khi mọi sự thuận lợi, ông tưởng mình chẳng bao giờ bị lay chuyển, rồi mặt Cha ông ẩn đi. Ông lập luận rằng bụi đất không thể ngợi khen, và kết thúc với áo tang được đổi thành niềm vui.
30 1Con sẽ tôn cao Cha, Cha con ơi, vì Cha đã nâng con lên và không để kẻ thù con reo mừng đắc thắng trên con.
2Cha con ơi, con đã kêu cầu Cha cứu giúp, và Cha đã chữa lành con. 3Cha con ơi, Cha đã đem linh hồn con lên khỏi âm phủ; Cha đã gìn giữ con sống và không để con sa xuống vực sâu.
4Hỡi những người trung tín của Ngài, hãy ca hát cho Cha chúng ta, và cảm tạ danh thánh Ngài. 5Vì cơn giận Ngài chỉ trong chốc lát, nhưng ân huệ Ngài kéo dài suốt đời; khóc lóc có thể kéo dài qua đêm, nhưng niềm vui đến vào buổi sáng.
6Khi con cảm thấy an ổn, con đã nói: “Con sẽ chẳng bao giờ bị lay chuyển.” 7Cha con ơi, nhờ ân huệ Cha, Cha đã làm cho núi của con đứng vững; nhưng khi Cha ẩn mặt đi, con liền bối rối kinh hoàng.
8Con đã kêu cầu Cha, Cha con ơi; con đã nài xin Cha Chí Cao thương xót: 9“Có ích gì nếu con bị dập tắt, nếu con sa xuống vực sâu? Bụi đất có ngợi khen Cha chăng? Nó có rao truyền sự thành tín của Cha chăng?” 10Cha con ơi, xin nghe con và ban ơn cho con; Cha con ơi, xin làm Đấng cứu giúp con.
11Cha đã đổi sự than khóc của con thành nhảy múa vui mừng; Cha đã cởi bỏ áo tang của con và mặc cho con niềm vui mừng, 12để lòng con hát ca ngợi Cha mà không nín lặng. Cha con ơi, con sẽ cảm tạ Cha đời đời.