Linh Hồn Khao Khát
Cho nhạc trưởng. Thi thiên khôn ngoan của con cháu Cô-rê.
Bị cắt lìa khỏi đền thờ và bị chế nhạo rằng 'Đức Chúa Trời ngươi ở đâu?', người ca hát nhớ lại khi mình dẫn đầu đoàn người dự lễ mà nay không còn được nhập vào. Hai lần ông chất vấn linh hồn ủ dột của mình, và cũng đáp lại một cách như nhau: hãy hy vọng nơi Cha chúng ta, tôi sẽ còn ngợi khen Ngài nữa.
42 1Như con nai khao khát các dòng nước, thì linh hồn con cũng khao khát Ngài, Cha con ơi.
2Linh hồn con khát khao Cha con, khát khao Cha hằng sống. Bao giờ con mới được đến ra mắt Ngài? 3Nước mắt con đã là thức ăn của con cả ngày lẫn đêm, trong khi suốt ngày người ta nói với con rằng: “Đức Chúa Trời của ngươi ở đâu?”
4Con nhớ lại những điều này khi con giãi bày linh hồn con: con đã từng đi với đoàn dân đông, dẫn họ tiến bước đến nhà của Cha chúng ta, giữa tiếng reo vui và những bài ca ngợi khen, một đám đông lớn cùng nhau mừng lễ.
5Hỡi linh hồn ta, sao ngươi sờn ngã, và sao ngươi bối rối trong ta? Hãy hi vọng nơi Cha chúng ta; vì con sẽ còn ca ngợi Ngài, là sự cứu rỗi của con và Cha con.
6Cha con ơi, linh hồn con sờn ngã trong con; vì vậy con nhớ đến Ngài từ vùng đất Giô-đanh và Hẹt-môn, từ núi Mít-sa.
7Vực sâu gọi vực sâu theo tiếng ầm của các thác nước Ngài; mọi lượn sóng và ba đào của Ngài đã tràn ngập trên con. 8Ban ngày Cha chúng ta truyền ban tình yêu giao ước của Ngài, và ban đêm bài ca của Ngài ở cùng con, một lời cầu nguyện dâng lên Cha của đời con.
9Con thưa với Cha con, là vầng đá của con: “Vì sao Ngài quên con? Vì sao con phải bước đi than khóc bởi sự áp bức của kẻ thù?” 10Như vết thương chí mạng trong xương cốt con, những kẻ thù nghịch con nhạo báng con, trong khi suốt ngày chúng nói với con rằng: “Đức Chúa Trời của ngươi ở đâu?”
11Hỡi linh hồn ta, sao ngươi sờn ngã, và sao ngươi bối rối trong ta? Hãy hi vọng nơi Cha chúng ta; vì con sẽ còn ca ngợi Ngài, là sự cứu rỗi của con và Cha con.