Tiếng kêu của Đa-vít trong bóng tối
Cho nhạc trưởng; dùng đàn dây, theo điệu Sê-mi-nít. Thi thiên của Đa-vít.
Đa-vít bệnh tật và run rẩy vì kinh hãi, kiệt sức vì suốt đêm làm ướt đẫm giường mình bằng nước mắt, và hỏi cho đến bao giờ. Ông lý luận rằng kẻ chết không thể ngợi khen. Rồi lời cầu nguyện xoay chiều: Cha ông đã nghe tiếng khóc của ông, và ông đuổi kẻ thù mình đi.
6 1Lạy Cha của con, xin đừng quở trách con trong cơn giận của Cha, cũng đừng sửa phạt con trong cơn thịnh nộ của Cha. 2Lạy Cha của con, xin thương xót con, vì con yếu đuối; lạy Cha của con, xin chữa lành con, vì xương cốt con run rẩy kinh hoàng.
3Linh hồn con run rẩy kinh hoàng. Nhưng Cha của con ơi — cho đến bao giờ? 4Lạy Cha của con, xin trở lại cùng con; xin giải cứu mạng sống con. Xin cứu con vì tình yêu giao ước của Cha.
5Vì trong sự chết chẳng có ai nhớ đến Cha; nơi âm phủ, ai sẽ ngợi khen Cha?
6Con mòn mỏi vì than thở. Suốt đêm con làm ngập giường mình bằng nước mắt; con đầm đìa nó bằng lệ tuôn.
7Mắt con mòn mỏi vì buồn thảm; chúng hao mòn vì mọi kẻ thù của con. 8Hỡi tất cả những kẻ làm ác, hãy lìa khỏi ta, vì Cha của ta đã nghe tiếng khóc của ta. 9Cha của con đã nghe lời con nài xin thương xót; Cha của con nhậm lời cầu nguyện của con. 10Tất cả kẻ thù của con sẽ hổ thẹn và run rẩy kinh hoàng; chúng sẽ lui lại và thình lình bị nhục nhã.