Hãy Ca Hát cho Cha Chúng Ta
Một lời mời ca hát và quỳ gối bỗng chuyển gắt thành lời cảnh cáo. Vì Cha chúng ta đã dựng nên chúng ta và chúng ta là bầy chiên của Ngài, nên tiếng phán hôm nay là điều hệ trọng: chớ cứng lòng như tại Mê-ri-ba, nơi cả một thế hệ đánh mất sự yên nghỉ đang chờ họ.
95 1Hãy đến, chúng ta hãy hát mừng vui cho Cha chúng ta; chúng ta hãy reo vang lên với Vầng Đá cứu rỗi của chúng ta. 2Chúng ta hãy đến trước mặt Ngài với lời cảm tạ; chúng ta hãy reo mừng dâng lên Ngài những bài ca ngợi khen. 3Vì Cha chúng ta là Vua lớn trên hết các thần. 4Các vực sâu của đất đều ở trong tay Ngài, và các đỉnh núi cao cũng thuộc về Ngài. 5Biển thuộc về Ngài, vì chính Ngài đã dựng nên biển ấy, và tay Ngài đã nắn nên đất khô.
6Hãy đến, chúng ta hãy thờ phượng và cúi mình; chúng ta hãy quỳ gối trước Cha chúng ta, Đấng Tạo Hóa của chúng ta. 7Vì Ngài là Cha chúng ta, và chúng ta là dân của đồng cỏ Ngài, là bầy chiên dưới tay Ngài. Ngày nay, nếu các ngươi nghe tiếng Ngài— 8thì chớ cứng lòng như các ngươi đã làm tại Mê-ri-ba, như trong ngày ở Ma-sa nơi hoang mạc, a a v8 Mê-ri-ba và Ma-sa: những nơi trong hoang mạc Si-nai, tại đó dân Y-sơ-ra-ên đòi nước và thử Đức Chúa Trời (Xuất Ai Cập Ký 17:1–7).
9là nơi tổ phụ các ngươi đã thử ta; họ dò xét ta, dù họ đã thấy công việc ta. 10Suốt bốn mươi năm ta buồn phiền về thế hệ ấy, và ta phán: “Chúng là một dân có lòng lầm lạc, và chúng chẳng biết đường lối ta.” 11Nên trong cơn thịnh nộ, ta đã thề rằng: “Chúng sẽ chẳng bao giờ được vào sự yên nghỉ của ta.” b b v11 Sách Hê-bơ-rơ tiếp nhận lời cảnh báo này và cho thấy rằng sự yên nghỉ mà Cha chúng ta ban tặng được tìm thấy trọn vẹn trong Jêsus — một sự yên nghỉ khỏi mọi lao nhọc, được bước vào bởi đức tin chứ chẳng bao giờ bởi lòng cứng cỏi.