Hãy Rao Truyền Những Việc Ngài Đã Làm
Giao ước với Áp-ra-ham được thuật lại như một chuỗi lời hứa được giữ trọn: Giô-sép bị xiềng xích cho đến khi lời ông được ứng nghiệm, các tai vạ giáng trên Ai Cập, và một dân được đem ra với bạc và tiếng hát, không một ai vấp ngã. Xuyên suốt, chủ thể là một người Cha hay nhớ.
105 1Hãy cảm tạ Cha chúng ta; hãy cầu khẩn danh Ngài; hãy rao truyền công việc Ngài giữa các dân. 2Hãy hát cho Ngài, hãy ca ngợi Ngài; hãy thuật lại mọi việc diệu kỳ của Ngài. 3Hãy hãnh diện trong danh thánh Ngài; nguyện lòng những người tìm kiếm Cha chúng ta được vui mừng. 4Hãy tìm kiếm Cha chúng ta và sức mạnh Ngài; hãy tìm kiếm mặt Ngài luôn luôn.
5Hãy nhớ lại những việc diệu kỳ Ngài đã làm, các phép lạ Ngài, và những phán quyết Ngài đã tuyên bố, 6hỡi con cháu Áp-ra-ham, đầy tớ Ngài, hỡi dòng dõi Gia-cốp, những người Ngài đã chọn. 7Ngài là Cha chúng ta; những phán quyết của Ngài tràn khắp cả đất.
8Ngài nhớ mãi giao ước của Ngài đời đời, lời Ngài đã truyền phán cho một ngàn thế hệ, 9giao ước Ngài đã lập với Áp-ra-ham, lời thề Ngài đã hứa cùng Y-sác, 10điều Ngài đã lập cho Gia-cốp như một sắc lệnh, cho Y-sơ-ra-ên như một giao ước đời đời,
11mà phán rằng: “Ta sẽ ban cho con xứ Ca-na-an làm sản nghiệp của con.”
12Khi họ còn ít người, chỉ là một nhóm nhỏ, và là khách lạ trong xứ, 13lang thang từ nước này qua nước khác, từ vương quốc này đến một dân tộc khác, 14Ngài không để ai áp bức họ; vì cớ họ, Ngài quở trách các vua:
15“Đừng đụng đến những người được xức dầu của Ta; chớ làm hại các tiên tri của Ta.”
16Ngài giáng nạn đói xuống xứ ấy và cắt đứt mọi nguồn lương thực của họ. 17Ngài đã sai một người đi trước họ—Giô-sép, bị bán làm nô lệ. 18Họ làm chân người bầm tím bởi xiềng xích; cổ người bị tra vào gông sắt, 19cho đến khi lời người đã ứng nghiệm, cho đến khi lời của Cha chúng ta chứng tỏ người là đúng. 20Vua sai người đến và thả người ra; kẻ cai trị các dân trả tự do cho người. 21Vua lập Giô-sép làm chủ cả nhà mình, làm người cai quản mọi tài sản của vua, 22để Giô-sép chỉ dạy các quan của vua theo ý mình và dạy sự khôn ngoan cho các trưởng lão của vua.
23Bấy giờ Y-sơ-ra-ên đến Ai Cập; Gia-cốp sống như một kiều dân trong xứ Cham. a a v23 “Xứ Cham” là một tên gọi thi ca cổ xưa chỉ về Ai Cập (cũng được dùng trong câu 27). 24Cha chúng ta khiến dân Ngài rất thịnh vượng đông đúc, và làm cho họ mạnh hơn các kẻ thù của họ. 25Ngài khiến lòng chúng đổi ra ghét dân Ngài, mà mưu hại các đầy tớ Ngài.
26Ngài sai Môi-se, đầy tớ Ngài, và A-rôn là người Ngài đã chọn. 27Họ làm những dấu lạ của Ngài giữa vòng chúng, những việc diệu kỳ của Ngài trong xứ Cham. 28Ngài sai bóng tối đến và làm cho xứ ấy tối tăm, còn Môi-se và A-rôn chẳng chống nghịch lời Ngài. 29Ngài biến nước của chúng thành máu và làm chết cá của chúng. 30Đất chúng đầy dẫy ếch nhái, đến cả trong phòng ngủ của các vua chúng. 31Ngài phán, thì ruồi mòng kéo đến từng đàn, và muỗi tràn khắp lãnh thổ của chúng. 32Ngài ban cho chúng mưa đá thay vì mưa, và lửa cháy rực khắp xứ chúng. 33Ngài đánh hạ những cây nho và cây vả của chúng và phá tan cây cối trong xứ chúng. 34Ngài phán, thì cào cào kéo đến, châu chấu non nhiều vô số, 35và chúng ăn nuốt mọi loài cây cỏ trong xứ và ngốn hết hoa lợi của đồng ruộng chúng. 36Rồi Ngài đánh giết mọi con đầu lòng trong xứ chúng, hoa quả đầu mùa của tất cả sức lực chúng.
37Rồi Ngài đem Y-sơ-ra-ên ra với bạc và vàng, và trong các chi phái Ngài chẳng một ai vấp ngã. 38Ai Cập vui mừng khi họ ra đi, vì nỗi kinh hãi về họ đã giáng trên Ai Cập. 39Ngài giăng một đám mây để che phủ, và lửa để soi sáng ban đêm. 40Họ cầu xin, thì Ngài đem chim cút đến, và cho họ no nê bằng bánh từ trời. 41Ngài mở tảng đá ra, thì nước tuôn trào; nước chảy qua đồng hoang như một dòng sông.
42Vì Ngài đã nhớ lại lời hứa thánh của Ngài cùng Áp-ra-ham, đầy tớ Ngài. 43Vậy Ngài đem dân Ngài ra với niềm vui mừng, những người Ngài đã chọn với tiếng ca hát. 44Ngài ban cho họ đất đai của các dân, và họ chiếm lấy điều mà các dân khác đã lao khổ, 45để họ gìn giữ các luật lệ Ngài và tuân theo các luật pháp Ngài. Ha-lê-lu-gia!