Tình yêu thành tín của Ngài còn đến đời đời
Cũng lịch sử ấy nhìn từ phía bên kia, như một lời xưng tội. Họ quên nơi biển, tham muốn trong đồng vắng, đúc con bò con, dâng chính con cái mình làm sinh tế. Hết lần này đến lần khác, Cha chúng ta phó họ vào tay kẻ khác, nghe tiếng họ kêu la, và dẫu vậy vẫn nhớ đến giao ước Ngài.
106 1Ha-lê-lu-gia! Hãy cảm tạ Cha chúng ta, vì Ngài là thiện; tình yêu giao ước của Ngài còn đến đời đời.
2Ai có thể thuật lại những việc quyền năng của Cha chúng ta, hay rao truyền hết mọi lời ca ngợi Ngài? 3Phước cho những người giữ gìn công lý, luôn làm điều ngay lành.
4Lạy Cha chúng ta, xin nhớ đến con với ơn Ngài ban cho dân Ngài; xin đến với con bằng sự cứu rỗi của Ngài, 5để con được thấy sự thịnh vượng của những người Ngài chọn, được vui mừng trong niềm hân hoan của dân Ngài, và cùng cơ nghiệp Ngài mà hớn hở.
6Chúng con đã phạm tội, như tổ phụ chúng con đã làm; chúng con đã làm điều sai trái, chúng con đã ăn ở gian ác. 7Khi tổ phụ chúng con ở Ai Cập, họ không suy xét đến các phép lạ của Ngài; họ không nhớ đến sự dư dật của tình yêu giao ước Ngài, nhưng đã nổi loạn bên biển, tại Biển Đỏ. a a v7 Tiếng Hê-bơ-rơ: Yam Suf, “Biển Sậy.” 8Dầu vậy, Ngài đã cứu họ vì cớ danh Ngài, để bày tỏ quyền năng lớn lao của Ngài. 9Ngài quở trách Biển Đỏ, và biển liền cạn khô; Ngài dẫn họ qua vực sâu như đi qua đồng hoang. 10Ngài cứu họ khỏi tay kẻ ghét họ, và chuộc họ khỏi tay kẻ thù. 11Nước phủ lấp những kẻ đối địch họ; chẳng còn sót lại một ai. 12Bấy giờ họ tin lời Ngài; họ ca hát ngợi khen Ngài.
13Nhưng họ vội quên các công việc của Ngài; họ không chờ đợi lời chỉ dạy của Ngài. 14Trong đồng vắng họ buông theo dục vọng, và nơi hoang mạc họ thử thách Cha chúng ta. 15Vậy Ngài ban cho họ điều họ cầu xin, nhưng lại giáng bệnh gầy mòn giữa họ. 16Trong trại quân họ ganh tị với Môi-se, và với A-rôn, người thánh của Cha chúng ta. 17Đất mở ra và nuốt Đa-than, và lấp trên bè đảng của A-bi-ram. 18Lửa bừng cháy giữa bè đảng chúng; ngọn lửa thiêu đốt những kẻ gian ác.
19Tại Hô-rếp họ làm một tượng bò con và quỳ lạy một tượng đúc bằng kim loại. 20Họ đổi vinh quang của mình lấy hình tượng một con bò ăn cỏ. 21Họ quên Cha chúng ta, Đấng Cứu Rỗi của họ, Đấng đã làm những việc lớn lao tại Ai Cập, 22những phép lạ trong đất Cham, những việc đáng kinh sợ bên Biển Đỏ. b b v22 Đất Cham là một tên gọi thi ca cổ xưa chỉ về Ai Cập. 23Vậy nên Ngài phán rằng Ngài sẽ tiêu diệt họ — nếu Môi-se, người được Ngài chọn, chẳng đứng vào chỗ vỡ trước mặt Ngài, để làm nguôi cơn thịnh nộ Ngài khỏi hủy diệt họ.
24Bấy giờ họ khinh dể miền đất tốt lành; họ không tin lời hứa của Ngài. 25Họ lằm bằm trong trại mình và không lắng nghe tiếng của Cha chúng ta. 26Vậy nên Ngài giơ tay lên và thề rằng Ngài sẽ khiến họ ngã chết trong đồng vắng, 27khiến dòng dõi họ ngã chết giữa các dân và tản lạc họ khắp các xứ.
28Họ tự buộc mình vào Ba-anh Phê-ô và ăn của cúng dâng cho các thần vô hồn. 29Họ chọc Ngài nổi giận bằng những việc làm của họ, và một tai vạ bùng phát giữa họ. 30Nhưng Phi-nê-a đứng dậy can thiệp, và tai vạ liền được ngăn chặn. 31Điều đó được kể cho ông là sự công chính, cho mọi thế hệ đời đời. 32Tại dòng nước Mê-ri-ba họ chọc Ngài nổi giận, và vì cớ họ mà Môi-se gặp điều chẳng lành, 33vì họ làm cho tâm linh ông cay đắng, khiến ông nói lời hấp tấp.
34Họ không tiêu diệt các dân tộc, như Cha chúng ta đã truyền cho họ, 35nhưng họ pha lẫn với các dân và học theo cách sống của chúng. 36Họ phụng sự các thần tượng của chúng, và điều đó trở thành cạm bẫy cho họ. 37Họ dâng con trai mình và con gái mình làm sinh tế cho các quỷ. 38Họ làm đổ máu vô tội, máu của con trai và con gái họ, những người họ dâng làm sinh tế cho các thần tượng của Ca-na-an, và đất bị ô uế vì máu. 39Họ trở nên ô uế bởi những việc làm của mình và hành dâm bởi những hành động của mình.
40Vậy nên cơn giận của Cha chúng ta bừng cháy nghịch cùng dân Ngài, và Ngài gớm ghiếc cơ nghiệp của Ngài. 41Ngài phó họ vào tay các dân, và những kẻ ghét họ cai trị trên họ. 42Kẻ thù họ áp bức họ, và họ bị đặt dưới quyền lực của chúng. 43Nhiều lần Ngài giải cứu họ, nhưng trong mọi mưu định của mình họ cố ý nổi loạn, và họ chìm sâu trong tội lỗi mình. 44Dầu vậy, Ngài đoái xem nỗi khốn khổ của họ khi Ngài nghe tiếng kêu cầu của họ. 45Vì cớ họ, Ngài nhớ lại giao ước của Ngài, và đổi ý theo sự dư dật của tình yêu trung tín Ngài. 46Ngài khiến mọi kẻ bắt giữ họ đem lòng thương xót họ.
47Lạy Cha chúng ta, xin cứu chúng con, và thu nhóm chúng con từ giữa các dân, để chúng con cảm tạ danh thánh của Ngài và hớn hở trong lời ca ngợi Ngài.
48Đáng chúc tụng thay Cha của Y-sơ-ra-ên, từ đời đời cho đến đời đời! Và nguyện cả dân sự nói rằng: “A-men!” Ha-lê-lu-gia!