Bài ca. Thi thiên của Đa-vít.
Được ghép lại từ hai thi thiên trước đó của Đa-vít: khúc nhạc ban mai đánh thức hừng đông, rồi lời tuyên bố xưa của Cha chúng ta về quyền sở hữu Si-chem, Ga-la-át và Ê-đôm. Giữa hai phần là câu nói tỉnh táo rằng sự cứu giúp của loài người là vô ích, cùng lời nài xin sự trợ giúp thật.
108 1Lòng con vững vàng, lạy Cha của con; con sẽ ca hát và tấu nhạc với trọn cả con người con. 2Hỡi đàn hạc và đàn lia, hãy tỉnh thức! Ta sẽ đánh thức hừng đông. 3Con sẽ ca ngợi Cha giữa các dân, lạy Cha của con; con sẽ tấu nhạc dâng Cha giữa các nước. 4Vì tình yêu thành tín của Cha thật lớn lao, cao hơn các tầng trời, và sự thành tín của Cha vươn đến tận mây xanh.
5Lạy Cha của con, nguyện Cha được tôn cao trên các tầng trời, và nguyện vinh quang Cha bao phủ khắp đất. 6Xin lấy tay phải Cha giải cứu chúng con và đáp lời con, để những người Cha yêu dấu được giải thoát.
7Cha chúng ta đã phán trong sự thánh khiết Ngài: “Trong khải hoàn, Ta sẽ chia Si-chem và phân định thung lũng Su-cốt.” 8Ga-la-át thuộc về Ta, Ma-na-se thuộc về Ta; Ép-ra-im là mão trụ của Ta, Giu-đa là vương trượng của Ta.
9Mô-áp là chậu rửa của Ta; Ta ném giày Ta trên Ê-đôm; Ta reo hò khải hoàn trên đất Phi-li-tin.
10Ai sẽ đưa con vào thành kiên cố? Ai sẽ dẫn con đến Ê-đôm? 11Lạy Cha chúng ta, chẳng phải chính Cha là Đấng đã từng khước từ chúng con, và không còn ra trận cùng các đạo quân chúng con sao? 12Xin giúp chúng con chống lại kẻ thù, vì sự cứu giúp của loài người là vô ích. 13Nhờ Cha chúng ta, chúng con sẽ chiến thắng, và chính Ngài sẽ giày đạp kẻ thù của chúng con.