Ha-lê-lu-gia
Một bài thơ theo mẫu tự nói về các công việc của Cha chúng ta: đáng để suy ngẫm, được làm nên cách cố ý để người ta ghi nhớ, thành tín và công chính. Ngài nuôi những kẻ kính sợ Ngài và giữ giao ước Ngài mãi mãi. Câu cuối đưa điều đó vào thực tế — sự kính sợ ấy là khởi đầu của sự khôn ngoan.
111 1Ha-lê-lu-gia! Con sẽ hết lòng ca ngợi Cha chúng ta, giữa vòng những người ngay thẳng và trong hội chúng. 2Công việc của Cha chúng ta thật lớn lao, phàm ai ưa thích đều tra xét. 3Công việc Ngài đầy vinh quang và oai nghi, sự công chính Ngài còn đến đời đời. 4Ngài khiến các việc lạ lùng của Ngài được ghi nhớ; Cha chúng ta hay làm ơn, lòng đầy thương xót. 5Ngài ban lương thực cho những kẻ kính sợ Ngài; Ngài nhớ đến giao ước mình đời đời. 6Ngài tỏ cho dân Ngài quyền năng của công việc Ngài, ban cho họ sản nghiệp của các dân tộc. 7Công việc của tay Ngài là thành tín và công bình; mọi mệnh lệnh Ngài đều đáng tin cậy. 8Chúng được vững lập đời đời vô cùng, được thực thi cách thành tín và ngay thẳng. 9Ngài đã sai sự cứu chuộc đến cho dân Ngài; Ngài đã lập giao ước mình đời đời. Danh Ngài là thánh và đáng kính sợ. 10Kính sợ Cha chúng ta là khởi đầu của sự khôn ngoan; phàm ai thực hành điều ấy đều được sự hiểu biết tốt lành. Sự ca ngợi Ngài còn đến đời đời. a a v10 Kính sợ ở đây có nghĩa là lòng tôn kính và sự kính trọng sâu xa, không phải sự khiếp sợ hay hãi hùng.