Than khóc bên các dòng sông Ba-by-lôn
Những người lưu đày bên các kênh đào Ba-by-lôn treo đàn hạc lên vì kẻ bắt giữ muốn nghe một bài ca vui từ quê nhà. Họ thề không bao giờ quên Giê-ru-sa-lem, và bài thi thiên kết thúc bằng một lời rủa trần trụi nghịch cùng Ê-đôm và Ba-by-lôn mà nó không hề làm dịu đi.
137 1Bên các dòng sông Ba-by-lôn, chúng ta ngồi đó mà khóc, khi nhớ đến Si-ôn. 2Trên những cây liễu tại đó, chúng ta đã treo đàn hạc của mình. 3Vì tại đó, những kẻ bắt giữ đòi chúng ta hát, và những kẻ hành hạ chúng ta đòi hỏi niềm vui, rằng: “Hãy hát cho chúng ta nghe một bài ca của Si-ôn!”
4Làm sao chúng ta có thể hát bài ca của Cha chúng ta nơi đất khách quê người? 5Hỡi Giê-ru-sa-lem, nếu ta quên ngươi, nguyện tay phải ta quên đi sự khéo léo của nó. 6Nguyện lưỡi ta dính vào vòm miệng, nếu ta không nhớ đến ngươi, nếu ta không đặt Giê-ru-sa-lem trên niềm vui cao nhất của ta.
7Lạy Cha chúng ta, xin nhớ lại dân Ê-đôm trong ngày Giê-ru-sa-lem sụp đổ, khi chúng nói: “Hãy phá hủy đi! Hãy phá hủy đi! Phá tận nền móng của nó!” 8Hỡi con gái Ba-by-lôn, kẻ phải bị tiêu diệt, phước cho người báo trả ngươi theo điều ngươi đã làm cho chúng ta! 9Phước cho người bắt lấy con thơ của ngươi mà đập chúng vào đá! a a v9 Chúa Jêsus đã đem tiếng kêu đòi công lý lên thập tự giá, cầu nguyện rằng: “Cha ơi, xin tha cho họ” — và dạy dân Ngài yêu thương kẻ thù của mình. Cơn phẫn nộ chân thật của những người lưu đày được dâng lên cho Cha chúng ta, Đấng duy nhất có thể đáp lời.