Đa-vít kêu cầu từ trong hang đá
Bài giáo huấn khôn ngoan của Đa-vít, khi ông ở trong hang đá. Một lời cầu nguyện.
Đa-vít cầu nguyện trong hang đá và mô tả sự cô độc hoàn toàn: hãy nhìn bên phải tôi, không ai nhận biết tôi, chẳng còn nơi nương náu, chẳng ai đoái đến sự sống của tôi. Ông gọi Cha mình là phần của ông trong đất người sống và xin được đưa ra khỏi ngục tù.
142 1Con lớn tiếng kêu cầu Cha con; con lớn tiếng nài xin Ngài thương xót. a a v1 Maskil là một bài ca giáo huấn mang tính suy niệm—một thi thiên để suy ngẫm, chứ không chỉ để hát. 2Con giãi bày nỗi niềm than thở trước mặt Ngài; con trình bày nỗi khốn khổ của con trước mặt Ngài. 3Khi tâm linh con mòn mỏi trong con, chính Ngài biết rõ đường lối con. Trên con đường con đi, chúng đã giăng bẫy hại con. 4Xin nhìn sang bên phải con mà xem — chẳng có ai nhận biết con; chẳng còn nơi nương náu cho con; chẳng ai đoái hoài đến mạng sống con. 5Con kêu cầu Ngài, lạy Cha con; con thưa rằng: “Ngài là nơi nương náu của con, là phần của con trong đất người sống.” 6Xin lắng nghe tiếng kêu cầu của con, vì con bị hạ xuống rất thấp. Xin giải cứu con khỏi những kẻ bắt bớ con, vì chúng mạnh hơn con. 7Xin đem linh hồn con ra khỏi ngục tù, để con cảm tạ danh Ngài. Những người công chính sẽ vây quanh con, vì Ngài sẽ hậu đãi con.