Mắt Hướng Về Ngài
Thi thiên của Đa-vít.
Một lời cầu nguyện buổi tối được dâng lên như hương. Điều ông xin Cha mình canh giữ là chính miệng và lòng thèm muốn của ông — không dự phần với kẻ làm ác hay nếm cao lương của chúng — và ông đón nhận sự sửa dạy của người công chính như dầu xức trên đầu.
141 1Cha con ơi, con kêu cầu Ngài; xin mau đến với con. Xin lắng nghe tiếng con khi con kêu xin Ngài.
2Nguyện lời cầu nguyện của con bay lên trước mặt Ngài như hương thơm, việc con giơ tay lên như của lễ ban chiều.
3Cha con ơi, xin đặt người canh giữ miệng con; xin trông chừng cửa môi con. 4Xin đừng để lòng con nghiêng về điều ác nào, để dự vào những việc gian ác cùng những kẻ làm điều sai trái; và xin đừng để con dự tiệc cao lương của chúng.
5Nguyện người công chính đánh con—ấy là lòng nhân từ; nguyện người sửa dạy con—ấy là dầu xức trên đầu con; đầu con sẽ chẳng từ chối điều đó. Nhưng lời cầu nguyện của con luôn chống lại những việc làm của kẻ ác.
6Khi những kẻ cai trị chúng bị ném xuống từ vách đá, thì dân chúng sẽ nghe lời con, vì lời ấy êm dịu. 7Như người ta cày và xới tung đất lên, xương chúng con cũng bị rải rác nơi cửa mộ.
8Nhưng mắt con hướng về Ngài, Cha con là Chúa Tể; nơi Ngài con ẩn náu—xin đừng để con không nơi nương tựa. 9Xin gìn giữ con khỏi cạm bẫy chúng đã gài cho con, khỏi lưới của những kẻ làm điều sai trái. 10Nguyện kẻ ác sa vào chính lưới của chúng, còn con thì một mình đi qua an toàn.