Xin Gìn Giữ Con
Bài thi ca vàng của Đa-vít.
Đa-vít chẳng có phước nào ngoài Cha mình và từ chối dâng lễ quán cho các thần khác. Ông gọi ranh giới mình là đẹp đẽ và cơ nghiệp mình là xinh tốt, và tin rằng mình sẽ không bị bỏ nơi âm phủ. Con đường sự sống kết thúc trong niềm vui lâu dài.
16 1Lạy Cha con, xin gìn giữ con, vì con nương náu nơi Ngài.
2Con thưa cùng Cha con: Ngài là Cha Chủ Tể của con; ngoài Ngài ra, con chẳng có điều gì tốt lành. 3Còn về các thánh đồ ở trong xứ, họ là những người cao quý mà con lấy làm vui thích trọn vẹn. 4Nỗi buồn khổ của những kẻ chạy theo thần khác sẽ gia tăng; con sẽ chẳng dâng lễ quán bằng huyết của chúng, cũng chẳng để tên của chúng thốt ra khỏi môi con.
5Cha con là phần cơ nghiệp con chọn và là chén của con; Ngài nắm giữ phần số của con cách vững vàng. 6Các đường ranh giới đã rơi vào cho con tại những nơi tốt đẹp; thật con có một cơ nghiệp xinh đẹp.
7Con sẽ chúc tụng Cha con, là Đấng khuyên bảo con; ban đêm lòng con cũng dạy dỗ con. 8Con hằng để Cha con ở trước mặt con; vì Ngài ở bên phải con, con sẽ chẳng bị rúng động.
9Vậy nên lòng con vui vẻ và cả tâm hồn con hớn hở; thân xác con cũng sẽ nghỉ ngơi yên ổn. 10Vì Ngài sẽ chẳng bỏ linh hồn con nơi âm phủ, cũng chẳng để đấng thánh của Ngài thấy sự hư nát. a a v10 Phi-e-rơ trong ngày lễ Ngũ Tuần (Công vụ 2:25-28) và Phao-lô (Công vụ 13:35) đã áp dụng những lời này cho Jêsus — lòng tin quyết của Đa-vít nơi Cha chúng ta đã trở nên sự sống lại từ cõi chết của Con, thân xác Ngài chẳng hề thấy sự hư nát. 11Ngài chỉ cho con biết con đường sự sống; trước mặt Ngài có trọn niềm vui mừng, nơi tay phải Ngài có những phước lạc đời đời.