Một bài Miktam tại Gát
Cho người chỉ huy dàn nhạc: theo điệu “Chim bồ câu trên cây sồi xa xăm.” Thơ của Đa-vít. Một bài thơ vàng (miktam), khi người Phi-li-tin bắt giữ ông tại Gát.
Bị người Phi-li-tin bắt tại Gát và bị chà đạp suốt ngày, Đa-vít xin nước mắt mình được hứng vào một cái bình và được ghi lại. Hai lần ông lặp lại câu nói giữ lòng mình vững: nơi Cha con, con tin cậy — loài người phàm làm gì được con?
56 1Xin thương xót con, lạy Cha của con, vì loài người giày đạp con; suốt ngày kẻ tấn công áp bức con. 2Kẻ thù con giày đạp con suốt ngày; nhiều kẻ kiêu ngạo chống lại con. 3Khi con sợ hãi, con tin cậy nơi Ngài.
4Nhờ Cha của con, con ca ngợi lời Ngài—nơi Cha của con, con tin cậy; con sẽ không sợ hãi. Người phàm làm gì được con? 5Suốt ngày chúng xuyên tạc lời con; mọi ý tưởng chúng nghịch con đều là điều ác. 6Chúng kết bè với nhau, chúng rình rập; chúng theo dõi bước chân con, mong lấy mạng sống con.
7Chúng sẽ thoát khỏi vì sự gian ác của mình sao? Lạy Cha của con, trong cơn thịnh nộ xin đánh hạ các dân. 8Ngài đã đếm những bước lưu lạc của con; xin để nước mắt con vào bầu da của Ngài. Chẳng phải chúng được ghi trong sổ của Ngài sao?
9Bấy giờ kẻ thù con sẽ lui lại khi con kêu cầu. Điều này con biết: Cha của con đứng về phía con. 10Nhờ Cha của con, con ca ngợi lời Ngài; nhờ Cha của con, con ca ngợi lời Ngài.
11Nơi Cha của con, con tin cậy; con sẽ không sợ hãi. Người phàm làm gì được con? 12Lạy Cha của con, con mang những lời khấn nguyện với Ngài; con sẽ dâng của lễ tạ ơn lên Ngài. 13Vì Ngài đã giải cứu linh hồn con khỏi sự chết—phải, giữ chân con khỏi vấp ngã—để con được bước đi trước mặt Cha của con trong ánh sáng của sự sống.