Thơ Vàng Của Đa-vít Trong Hang Đá
Cho nhạc trưởng. Theo điệu “Xin Đừng Hủy Diệt.” Thơ vàng của Đa-vít, khi ông trốn Sau-lơ vào trong hang đá.
Ẩn trong hang trong khi Sau-lơ săn đuổi, Đa-vít nằm giữa những kẻ có răng như giáo và lưỡi như gươm. Ông nương náu dưới cánh của Cha mình cho đến khi bão qua đi, rồi đánh thức đàn cầm đàn sắt trước hừng đông, lòng vững vàng dù chưa có gì thay đổi.
57 1Xin thương xót con, lạy Cha của con, xin thương xót con, vì linh hồn con nương náu nơi Cha; con sẽ nương mình dưới bóng cánh Cha cho đến khi những cơn bão hủy diệt qua đi. 2Con kêu cầu cùng Cha của con, Đấng Chí Cao, cùng Cha chúng ta, Đấng làm trọn mục đích của Ngài cho con.
3Ngài sẽ từ trời sai đến và cứu con; Ngài quở trách kẻ giày đạp con. Sê-la. Cha của con sẽ ban tình yêu giao ước và sự thành tín của Ngài. 4Linh hồn con ở giữa bầy sư tử; con nằm giữa những kẻ phun ra lửa — những kẻ có răng là giáo và tên, có lưỡi là gươm bén. 5Lạy Cha của con, nguyện Cha được tôn cao hơn các tầng trời! Nguyện vinh quang Cha bao phủ khắp đất!
6Chúng giăng lưới cho bước chân con; con bị đè nặng. Chúng đào hầm trước mặt con, nhưng chính chúng lại sa vào đó. Sê-la. 7Lòng con vững vàng, lạy Cha của con, lòng con vững vàng! Con sẽ ca hát và tấu nhạc. 8Hỡi vinh quang ta, hãy tỉnh thức! Hỡi đàn sắt và đàn cầm, hãy tỉnh thức! Ta sẽ đánh thức hừng đông. 9Con sẽ ngợi khen Cha giữa các dân, lạy Cha Chủ Tể; con sẽ ca hát về Cha giữa các nước. 10Vì tình yêu giao ước của Cha cao đến các tầng trời, sự thành tín Cha đến tận mây xanh. 11Lạy Cha của con, nguyện Cha được tôn cao hơn các tầng trời! Nguyện vinh quang Cha bao phủ khắp đất!