Khao Khát Ngài
Thi Thiên của Đa-vít, khi người ở trong hoang mạc Giu-đa.
Được viết trong đồng vắng Giu-đa, nơi cơn khát là có thật. Đa-vít chuyển nó sang chỗ khác: cả thân thể ông khao khát Cha mình như đất khô mong nước, và ông gọi tình yêu giao ước là quý hơn chính sự sống, nhớ đến Ngài suốt các canh đêm.
63 1Lạy Cha con, Ngài là Cha con; con tìm kiếm Ngài với cả tấm lòng. Linh hồn con khao khát Ngài, cả thân thể con mòn mỏi trông mong Ngài, trong một vùng đất khô hạn và cằn cỗi, chẳng có nước. 2Vì vậy con đã chiêm ngưỡng Ngài trong nơi thánh, và thấy quyền năng cùng vinh quang của Ngài. 3Vì tình yêu giao ước của Ngài quý hơn mạng sống, môi con sẽ ca ngợi Ngài. 4Như vậy con sẽ chúc tụng Ngài suốt đời con; nhân danh Ngài con sẽ giơ tay lên. 5Linh hồn con được thỏa nguyện như được no nê cao lương mỹ vị, và miệng con lấy môi vui mừng mà ca ngợi Ngài.
6Khi con nhớ đến Ngài trên giường mình, và suy ngẫm về Ngài suốt canh khuya dài đằng đẵng. 7Vì Ngài đã là sự giúp đỡ của con, và dưới bóng cánh Ngài con reo mừng ca hát. 8Linh hồn con bám chặt lấy Ngài; tay phải Ngài nâng đỡ con vững vàng.
9Nhưng những kẻ tìm cách hủy diệt mạng sống con sẽ sa xuống nơi sâu thẳm của đất. 10Chúng sẽ bị phó cho gươm đao; chúng sẽ trở thành mồi cho chó rừng. 11Nhưng vua sẽ vui mừng trong Cha chúng ta; tất cả những ai lấy danh Cha chúng ta mà thề nguyện sẽ hân hoan, vì miệng những kẻ nói dối sẽ bị làm cho câm nín.