Cha chúng ta là nhân lành
Thi Thiên của A-sáp.
A-sáp suýt trượt chân vì ganh tị với những kẻ giàu có kiêu ngạo và khỏe mạnh. Chẳng có gì được giải quyết cho đến khi ông vào nơi thánh và thấy kết cục của chúng. Ông thừa nhận mình đã ngu muội như loài thú, và khám phá ra ông đã có sẵn điều mình muốn: tay Cha mình đang nắm lấy tay ông.
73 1Quả thật, Cha chúng ta là nhân lành đối với Y-sơ-ra-ên, đối với những người có lòng trong sạch.
2Nhưng về phần con, chân con suýt vấp ngã; bước con gần như trượt đi. 3Vì con ganh tị với kẻ kiêu ngạo khi thấy sự thịnh vượng của kẻ ác. 4Vì trong lúc chết chúng chẳng đau đớn; thân thể chúng mạnh khỏe và béo tốt. 5Chúng không gặp hoạn nạn như người khác; chúng không bị đánh phạt như những người còn lại. 6Vì thế, sự kiêu ngạo làm dây chuyền đeo cổ chúng; sự hung bạo bao phủ chúng như chiếc áo. 7Mắt chúng lồi ra vì béo mập; những tưởng tượng trong lòng chúng tuôn tràn không kiềm chế. 8Chúng nhạo báng và nói lời hiểm độc; từ nơi cao chúng đe dọa áp bức. 9Chúng đặt miệng mình nghịch cùng các tầng trời, và lưỡi chúng nghênh ngang khắp đất. 10Vì vậy, dân của Ngài quay về theo chúng, và uống nước dồi dào. 11Chúng nói rằng: “Đức Chúa Trời làm sao biết được? Đấng Chí Cao há có sự hiểu biết sao?” 12Kìa — đó là những kẻ ác; luôn được an nhàn, chúng càng thêm giàu có.
13Thật vậy, con đã giữ lòng mình trong sạch cách vô ích, và rửa tay mình trong sự vô tội. 14Vì suốt cả ngày con bị đánh phạt, và mỗi buổi sáng con bị quở trách.
15Nếu con đã nói: “Ta sẽ nói như vậy,” thì con đã phản bội thế hệ con cái của Ngài. 16Khi con cố gắng hiểu rõ tất cả điều này, thì đó là một việc nhọc nhằn trong mắt con, 17cho đến khi con vào nơi thánh của Cha chúng ta; bấy giờ con hiểu được kết cục của chúng. 18Quả thật, Ngài đặt chúng tại những nơi trơn trượt; Ngài khiến chúng ngã xuống chỗ hủy diệt. 19Kìa, chúng bị hủy diệt trong chốc lát, bị quét sạch hoàn toàn bởi những nỗi kinh hoàng! 20Như một giấc chiêm bao khi người ta thức dậy, ôi Cha Chủ Tể, khi Ngài trỗi dậy, Ngài sẽ khinh dể chúng như những bóng ma.
21Khi lòng con cay đắng và tâm can con bị đâm xuyên, 22Con thật ngu muội và dốt nát; con như một con thú trước mặt Ngài. 23Dù vậy, con vẫn luôn ở cùng Ngài; Ngài nắm lấy tay phải con. 24Ngài lấy lời khuyên dạy mà dẫn dắt con, rồi sau đó Ngài sẽ tiếp con vào vinh quang. 25Ở trên trời con có ai ngoài Ngài? Và trên đất chẳng có gì con ao ước ngoài Ngài. 26Thân xác và lòng con có thể suy tàn, nhưng Cha chúng ta là sức mạnh của lòng con và là phần của con đời đời.
27Vì những kẻ xa cách Ngài sẽ hư mất; Ngài diệt trừ mọi kẻ bất trung với Ngài. 28Nhưng về phần con, được ở gần Cha chúng ta là điều tốt lành; con đã lấy Cha Chủ Tể làm nơi nương náu của con, để con thuật lại mọi công việc của Ngài.