Thi thiên khôn ngoan của A-sáp.
Nơi thánh bị đốt và bị rìu đập phá, chẳng còn tiên tri nào, và không ai biết việc này kéo dài bao lâu. A-sáp nhắc Cha mình về công việc thuở trước — rẽ biển ra, nghiền nát Lê-vi-a-than, định mùa hạ và mùa đông — và xin Ngài đoái xem giao ước.
74 1Lạy Cha chúng ta, vì sao Cha từ bỏ chúng con đời đời? Vì sao cơn giận Cha âm ỉ nghịch cùng bầy chiên của đồng cỏ Cha?
2Xin nhớ đến hội chúng của Cha, là dân Cha đã mua từ xa xưa, là dân Cha đã cứu chuộc để làm bộ tộc cơ nghiệp của Cha — núi Si-ôn, nơi Cha đã ngự. 3Xin đưa bước chân Cha đến những nơi đổ nát muôn đời này, đến mọi cảnh tàn phá kẻ thù đã gây ra cho nơi thánh.
4Các kẻ thù Cha đã gầm thét giữa nơi hội họp của Cha; chúng dựng cờ xí của chúng làm dấu hiệu. 5Chúng giống như những kẻ vung rìu cao trong lùm cây rậm. 6Và giờ đây chúng đập nát mọi đồ chạm trổ của nơi ấy bằng rìu và búa. 7Chúng phóng hỏa nơi thánh của Cha; chúng làm ô uế nơi ngự của danh Cha, san bằng xuống đất. 8Chúng tự nhủ: “Chúng ta sẽ nghiền nát tất cả những nơi hội họp của họ.” Chúng đã thiêu đốt mọi nơi hội họp của Cha chúng ta trong xứ.
9Chúng con nhìn xem mà chẳng thấy dấu lạ nào cho mình; không còn tiên tri nào nữa, và trong chúng con chẳng ai biết được bao lâu. 10Lạy Cha chúng ta, kẻ thù còn chế nhạo cho đến bao giờ? Kẻ địch sẽ phỉ báng danh Cha đời đời sao? 11Vì sao Cha rút tay Cha lại, tay hữu của Cha? Xin rút tay ra khỏi vạt áo Cha mà tận diệt chúng đi!
12Nhưng Cha chúng ta là Vua của con từ thuở xa xưa, làm nên sự cứu rỗi khắp mặt đất.
13Cha đã dùng sức mạnh Cha rẽ biển ra; Cha đã đập vỡ đầu các quái vật biển trên mặt nước. 14Cha đã nghiền nát đầu Lê-vi-a-than; Cha ban nó làm thức ăn cho các loài nơi hoang mạc. 15Cha đã khai mở suối và khe; Cha làm cạn khô những dòng sông chảy mãi không ngừng. 16Ngày thuộc về Cha, đêm cũng thuộc về Cha; Cha đã lập nên mặt trăng và mặt trời. 17Cha đã định mọi ranh giới của đất; Cha đã tạo nên mùa hạ và mùa đông.
18Xin nhớ đến điều này, lạy Cha chúng ta — kẻ thù chế nhạo, và một dân ngu dại phỉ báng danh Cha. 19Xin đừng phó mạng sống của bồ câu Cha cho thú dữ; xin đừng quên đời đời mạng sống của những kẻ khốn khổ của Cha. a a v19 “Bồ câu Cha” là hình ảnh thi ca dịu dàng chỉ về dân của Đức Chúa Trời, tức Y-sơ-ra-ên.
20Xin đoái xem giao ước, vì những nơi tối tăm trong xứ đầy dẫy sào huyệt của bạo lực. 21Xin đừng để kẻ bị áp bức phải lui về trong hổ thẹn; xin cho người nghèo khó và thiếu thốn ca ngợi danh Cha.
22Lạy Cha chúng ta, xin trỗi dậy, bênh vực duyên cớ của Cha; xin nhớ kẻ ngu dại chế nhạo Cha suốt cả ngày. 23Xin đừng quên tiếng la ó của các kẻ thù Cha, tiếng ồn ào của những kẻ nổi lên chống nghịch Cha, mỗi lúc một vang lớn hơn.