Giê-ru-sa-lem hoang tàn
Thi thiên của A-sáp.
Giê-ru-sa-lem nằm trong đổ nát, xác người không được chôn và bị chim trời rỉa ăn, còn các nước lân cận thì lấy làm thích thú. Lời cầu nguyện xin Cha chúng ta tha thứ và báo trả trong cùng một hơi thở, và lý lẽ của nó là công khai: các dân đang hỏi Đức Chúa Trời của họ đã đi đâu.
79 1Lạy Cha chúng ta, các dân ngoại đã xâm chiếm cơ nghiệp Ngài; chúng đã làm ô uế đền thánh Ngài; chúng đã khiến Giê-ru-sa-lem trở nên hoang tàn.
2Chúng đã ném thây của các đầy tớ Ngài làm thức ăn cho chim trời, và thịt của những người trung tín của Ngài cho thú dữ trên đất. 3Chúng đã đổ huyết họ ra như nước chung quanh Giê-ru-sa-lem, mà chẳng có ai chôn cất họ. 4Chúng con đã trở nên trò khinh chê cho những kẻ lân cận, bị nhạo cười và chê bai bởi những kẻ chung quanh chúng con.
5Lạy Cha chúng ta, cho đến bao giờ? Ngài sẽ giận mãi mãi sao? Sự ghen tương của Ngài sẽ cháy như lửa sao? 6Xin đổ cơn thịnh nộ của Ngài trên các dân không nhận biết Ngài, và trên các vương quốc không cầu khẩn danh Ngài. 7Vì chúng đã nuốt Gia-cốp và làm hoang tàn quê hương người. 8Xin đừng nhớ đến tội lỗi của tổ phụ mà quy trách chúng con; nguyện lòng thương xót dịu dàng của Ngài mau đến đón chúng con, vì chúng con đã bị hạ xuống thấp hèn lắm.
9Lạy Cha chúng ta, Đấng cứu rỗi chúng con, xin giúp chúng con vì sự vinh hiển của danh Ngài; xin giải cứu chúng con và che phủ tội lỗi chúng con vì cớ danh Ngài. 10Vì sao các dân được nói rằng: “Đức Chúa Trời của chúng đâu rồi?” Nguyện trước mắt chúng con, giữa các dân được biết rằng Ngài báo trả cho huyết đã đổ ra của các đầy tớ Ngài. 11Nguyện tiếng rên xiết của kẻ tù đày thấu đến trước mặt Ngài; xin lấy cánh tay quyền năng lớn lao của Ngài mà gìn giữ những kẻ bị định phải chết.
12Xin báo trả cho những kẻ lân cận chúng con gấp bảy lần vào lòng chúng, vì sự khinh chê mà chúng đã khinh chê Ngài, lạy Cha Chí Cao. 13Bấy giờ chúng con, là dân Ngài, là bầy chiên của đồng cỏ Ngài, sẽ cảm tạ Ngài đời đời; từ đời này qua đời kia chúng con sẽ rao truyền sự ngợi khen Ngài.