Nơi Nương Náu và Sức Lực của Chúng Ta
Cho nhạc trưởng. Của con cháu Cô-rê. Theo điệu A-la-mốt. Một bài ca.
Dù đất có sụp đổ và núi có trượt xuống biển, thành này vẫn có một dòng sông chảy qua và một Đấng cư ngụ bên trong. Cha chúng ta bẻ cung và đốt khiên cho đến khi chiến tranh chấm dứt, rồi Ngài phán một câu duy nhất: hãy yên lặng, và biết rằng.
46 1Cha chúng ta là nơi nương náu và sức lực của chúng ta, một sự trợ giúp luôn ở gần trong lúc gian truân. 2Vậy nên chúng ta sẽ không sợ hãi, dù đất chuyển lay và núi non đổ nhào xuống lòng biển sâu, 3dù nước biển gầm thét và sủi bọt, dù núi non rung chuyển trước cơn sóng dữ. Sê-la.
4Có một dòng sông mà các nhánh của nó đem niềm vui đến cho thành của Cha chúng ta, nơi ngự thánh của Đấng Chí Cao. 5Cha chúng ta ở giữa thành; thành sẽ chẳng bị lay động. Cha chúng ta sẽ giúp đỡ thành khi hừng đông ló dạng. 6Các dân nổi giận, các vương quốc chao đảo; Ngài cất tiếng lên, và đất liền tan chảy. 7Cha của các đạo binh trên trời ở cùng chúng ta; Cha của Gia-cốp là thành lũy của chúng ta. Sê-la. a a v7 “Cha của các đạo binh trên trời” chuyển dịch một danh hiệu tiếng Hê-bơ-rơ chỉ vị thống lãnh toàn thể các đạo binh trên trời — chính Cha ấy là thành lũy không hề lay chuyển của dân Ngài.
8Hãy đến, xem các công việc của Cha chúng ta, Đấng đã giáng sự tàn phá dường ấy trên đất. 9Ngài khiến các cuộc chiến chấm dứt cho đến tận cùng trái đất; Ngài bẻ gãy cung và chặt gãy giáo, Ngài thiêu đốt các khiên thuẫn bằng lửa.
10“Hãy yên lặng, và biết rằng Ta là Đức Chúa Cha. Ta sẽ được tôn cao giữa các dân; Ta sẽ được tôn cao trên đất.” b b v10 Các bản dịch khác ghi “hãy biết rằng Ta là Đức Chúa Trời”; FHB nghe thấy chính Cha bày tỏ danh Ngài, kêu gọi ngay cả các dân đang nổi giận hãy thôi tranh chiến mà nhận biết Ngài là Cha.
11Cha của các đạo binh trên trời ở cùng chúng ta; Cha của Gia-cốp là thành lũy của chúng ta. Sê-la.