Hỡi Muôn Dân, Hãy Vỗ Tay
Cho người chỉ huy ban nhạc. Thi thiên của con cháu Cô-rê.
Một tiếng reo tôn vương — vỗ tay, tiếng kèn, và mọi dân được gọi vào, không chỉ Y-sơ-ra-ên. Cha chúng ta đã ngự lên ngai Ngài, và các thủ lĩnh của các nước tụ họp làm một dân với dân của Áp-ra-ham. Ngài là Vua của cả trái đất.
47 1Hỡi muôn dân, hãy vỗ tay! Hãy lấy tiếng vui mừng mà reo hò lên cùng Cha chúng ta! 2Vì Cha Chí Cao chúng ta thật đáng kính sợ, là Vua lớn trên khắp đất. 3Ngài bắt các dân phục dưới chúng ta, và các nước phục dưới chân chúng ta. 4Ngài chọn cơ nghiệp cho chúng ta, là niềm hãnh diện của Gia-cốp mà Ngài yêu mến. Sê-la. a a v4 'Niềm hãnh diện của Gia-cốp' nghĩa là Đất Hứa — cơ nghiệp mà dân Gia-cốp quý trọng hơn mọi điều khác.
5Cha chúng ta ngự lên giữa tiếng reo mừng, Cha chúng ta giữa tiếng kèn sừng chiên đực. 6Hãy hát ngợi khen Cha chúng ta, hãy hát ngợi khen! Hãy hát ngợi khen Vua chúng ta, hãy hát ngợi khen! 7Vì Cha chúng ta là Vua của khắp đất; hãy hát ngợi khen bằng bài thi thiên khéo léo. 8Cha chúng ta cai trị trên các nước; Cha chúng ta ngồi trên ngai thánh của Ngài. 9Các bậc vua chúa của muôn dân nhóm họp lại làm dân của Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham. Vì các thuẫn của đất đều thuộc về Cha chúng ta; Ngài được tôn cao rất mực. b b v9 'Các thuẫn' là từ ngữ thi ca chỉ về những kẻ cai trị và các vua — những người lãnh đạo và bảo vệ dân mình.